Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 


Rechercher Advanced Search

Keywords

Latest topics
» TLMN Chảy đi sông ơi
Sat Nov 14, 2015 6:33 am by Nẫu Xưa

» Nhạc sĩ Trần Tiến .
Fri Oct 23, 2015 7:36 am by TCo

» Sol vàng: Đêm nhạc Đức Huy- Anh Khoa.
Tue Apr 07, 2015 6:53 am by Nẫu Xưa

» Thuý Nga 113: Mừng tuổi mẹ.
Tue Feb 17, 2015 7:41 pm by Nẫu Xưa

» Trịnh Nam Sơn
Tue Jan 20, 2015 12:43 pm by Nẫu Xưa

» Đêm buồn- Ngọc Anh.
Sat Oct 05, 2013 12:32 pm by TCo

» Tình khúc cho em- Quỳnh.
Tue Oct 01, 2013 6:47 pm by Nẫu Xưa

» Thơ các sư huynh NH.
Wed Jul 17, 2013 12:46 pm by Nẫu Xưa

» Tình Cha.....
Thu Jun 13, 2013 9:45 am by Nẫu Xưa

» Một mình - Quang Dũng.
Thu May 16, 2013 8:05 pm by Mưa Xưa

December 2018
MonTueWedThuFriSatSun
     12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
31      

Calendar Calendar

Affiliates
free forum


Tuấn Ngọc

Go down

Tuấn Ngọc

Bài gửi by Lá Cỏ on Tue Jun 28, 2011 9:42 am

avatar
Lá Cỏ

Tổng số bài gửi : 944
Join date : 13/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Tuấn Ngọc

Bài gửi by Lá Cỏ on Tue Jun 28, 2011 9:43 am

avatar
Lá Cỏ

Tổng số bài gửi : 944
Join date : 13/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Tuấn Ngọc

Bài gửi by Lá Cỏ on Tue Jun 28, 2011 9:43 am

avatar
Lá Cỏ

Tổng số bài gửi : 944
Join date : 13/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Tuấn Ngọc

Bài gửi by Lá Cỏ on Tue Jun 28, 2011 9:44 am

avatar
Lá Cỏ

Tổng số bài gửi : 944
Join date : 13/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Tuấn Ngọc

Bài gửi by Lá Cỏ on Tue Jun 28, 2011 9:44 am

avatar
Lá Cỏ

Tổng số bài gửi : 944
Join date : 13/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Tuấn Ngọc

Bài gửi by Lá Cỏ on Tue Jun 28, 2011 9:45 am

avatar
Lá Cỏ

Tổng số bài gửi : 944
Join date : 13/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Tuấn Ngọc

Bài gửi by Lá Cỏ on Tue Jun 28, 2011 9:46 am

avatar
Lá Cỏ

Tổng số bài gửi : 944
Join date : 13/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Tuấn Ngọc

Bài gửi by Lá Cỏ on Tue Jun 28, 2011 9:47 am

avatar
Lá Cỏ

Tổng số bài gửi : 944
Join date : 13/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Tuấn Ngọc

Bài gửi by Lá Cỏ on Tue Jun 28, 2011 9:48 am

avatar
Lá Cỏ

Tổng số bài gửi : 944
Join date : 13/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Tuấn Ngọc

Bài gửi by Lá Cỏ on Tue Jun 28, 2011 9:48 am

avatar
Lá Cỏ

Tổng số bài gửi : 944
Join date : 13/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Tuấn Ngọc

Bài gửi by Lá Cỏ on Tue Jun 28, 2011 9:49 am

avatar
Lá Cỏ

Tổng số bài gửi : 944
Join date : 13/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Tuấn Ngọc

Bài gửi by Mưa Xưa on Tue Sep 11, 2012 3:02 pm

Tuấn Ngọc - người trầm lặng



Tuấn Ngọc, một giọng hát trầm, một cuộc sống lặng. Cái trầm mặc định từ một thế hệ chỉ biết hát, không chiêu trò, không đấu đá. Điều đó đã làm nên cốt cách người nghệ sĩ và giữ anh cũng như những nghệ sĩ trong thế hệ anh ở lại lâu như thế với khán giả của mình. Và cái lặng, đó là kết quả của những xung đột sống trong cuộc đời của từng người. Cuộc đời Tuấn Ngọc có những lý do để có sự lặng riêng…

1. Tuấn Ngọc bảo rằng, thế hệ anh cơ bản là… không nói nhiều.

Thế hệ được hiểu theo nghĩa rộng, là những danh ca, những ca sĩ hát tân nhạc trước đây, dù có thể cách xa nhau về tuổi tác, về sự thành công, nhưng vẫn được thế hệ sau gọi bằng một cái tên đầy tôn kính: Thế hệ của những tình ca đẹp.

Chẳng vỗ ngực xưng danh, cũng chẳng có những phản ứng gay gắt với nhau. Những bản tình ca họ hát được đẹp hơn, không chỉ ở chất giọng và cảm xúc của họ, mà còn ở con người của họ nữa.

Họ cũng chẳng nhảy nhót, cũng chẳng gào rú, cũng chẳng cần một loạt vũ công xanh đỏ. Lệ Thu cũng chỉ một mình trên sân khấu, một tay cầm mic, một tay đưa lên theo phiêu cảm của bài hát, thế mà khán giả (không chỉ là thời đó) vẫn mải mê theo chị diễn. Khánh Ly, Khánh Hà, Duy Quang hay sau một chút, Ý Lan cũng vậy. Đơn giản chỉ là giọng hát.

Một thế hệ kiệm lời đi qua tân nhạc. “Cảm xúc dành trọn cho âm nhạc, nên cũng chẳng có phiêu cảm nào dành cho việc nói nhiều. Mà để cho âm nhạc nói. Giống như khi chúng tôi hát 'Trả lại em yêu khung trời đại học. Con đường Duy Tân cây dài bóng mát', thì cái xúc cảm của kỷ niệm trên con đường ấy năm xưa như thế nào, mình phải chuyển tải cho người nghe hiểu. Hãy nói bằng âm nhạc” - Tuấn Ngọc nói.

2. Tuấn Ngọc chỉ thực sự nói nhiều, là lúc giao lưu với khán giả trước khi biểu diễn, trong những đêm nhạc đặc biệt của anh. Cũng ít ai tưởng tượng được người đàn ông bình lặng của ngày thường lại có thể hoạt ngôn và dí dỏm đến như thế. “Thái Thảo là vợ, và là 'chị nuôi' của tôi. Cô ấy con ông Phạm Duy, bạn tôi. Và bạn tôi rất hay bênh tôi”. Thái Thảo tiếp lời: “Không phải bênh, mà là rất bênh”. Anh nhanh nhảu: “Mà dĩ nhiên là có ông con rể thế này, ai chẳng muốn bênh”.

Nhiều người thích những giây phút hài hước này. Nhưng anh nói, anh chỉ đùa có giới hạn, đủ vui, chứ nói nhiều, đùa nhiều thì thành vô duyên. Anh không muốn ăn gian thời gian của khán giả vì họ đến đây là để được nghe hát, nên anh biết chọn điểm dừng.

Nhưng cũng qua những phần tự sự ít ỏi nhưng dí dỏm ấy, một phần cuộc sống của anh được hiện lên. Người đàn ông này thường thay phiên làm bếp hoặc đi chợ với vợ. “Tôi nấu ăn thì cô ấy rửa chén hoặc ngược lại. Chúng tôi như những người bạn trong một gia đình và có sự phân công công việc rõ ràng. Vợ tôi hy sinh cho tôi, tôi hiểu điều đó và không muốn trở thành một người đàn ông để vợ phải hy sinh cho mình từ những điều nhỏ nhất”.

Từ khi kết hôn với Tuấn Ngọc, ca sĩ Thái Thảo gần như gác lại tất cả những phấn đấu sự nghiệp để làm sân sau cho chồng. Anh bảo, chị không bon chen, không thích hơn thua, luôn muốn một cuộc sống êm đềm và an phận. “Đàn ông, nhất là đàn ông nổi tiếng, luôn có những cám dỗ từ những người hâm mộ mình. Nhưng người đàng hoàng thì phải biết đâu là cuộc sống thật sự và sự bình yên của mình. Vợ tôi cho tôi được điều đó, từ ngày lấy nhau cho đến bây giờ, cô ấy vẫn luôn song hành trong cuộc sống của tôi và các con”.

3. Tuấn Ngọc đến với âm nhạc rất sớm, và cũng nổi tiếng từ sớm với những ca khúc nhạc ngoại. “Cả tuổi trẻ tôi hát nhạc ngoại. Tôi biết hát từ năm tôi lên 4 và đến năm 11 tuổi, tôi đã đứng trên sân khấu với những ca khúc nhạc Mỹ. Những băng đĩa hồi xưa cũng chỉ thâu nhạc Việt chứ không thâu nhạc Mỹ, nên chẳng bao giờ tôi đi thâu băng. Thế nên năm 1975, khi tôi đi khỏi Sài Gòn, cũng không mấy ai biết đến tôi cả".

Những năm 1980, cộng đồng người Việt ở Mỹ hát nhạc Việt là chủ yếu. Tuấn Ngọc được mời tham gia chung một CD với ca sĩ Lệ Thu. Anh nhận thấy mối lương duyên với nhạc Việt chưa thực sự đến, nên lại tiếp tục phiêu du với nhạc Mỹ, tiếp tục chặng chặng hành trình nữa với 5 năm đi chơi nhạc ở Hawaii.

“Thời đó và bây giờ, nếu hỏi tôi có khác gì không, thì chắc là không. Tôi thích rong ruổi, và hát như lời ăn tiếng nói hàng ngày. Tôi không cố uốn mình theo trào lưu được và chỉ hát thoải mái khi mình thực sự thấy không còn chút ngượng ngùng nào với chính cảm xúc của mình. Chưa bao giờ tôi đặt nặng là phải nổi tiếng hay không. Tôi không quan trọng chuyện đó. Tất cả mọi thứ, hãy để cho người nghe của mình đánh giá”.

Tuấn Ngọc là thế, hành trình hát cũng phải tự nhiên như hành trình sống. Thế nên tất cả những giai điệu đi qua anh đều bình tĩnh đến lạ. Nhưng, anh chỉ bắt đầu một quãng đời nhạc Việt để rồi trở thành một tượng đài tân nhạc đến hôm nay, khi anh đã bước sang tuổi 43, sau cuốn băng “Lời gọi chân mây”, thu chung với ca sĩ Thái Hiền. Muộn màng, nhưng không vội vã. Anh bình tĩnh, từ tốn trong những tình ca; không chắt lọc, không kén chọn, nhưng hát bài gì và hát đến đâu đều có một sức hút thật mãnh liệt với khán giả đến đó.

Sự bình tĩnh, không quá mê đắm, vồ vập, sự kiệm lời, kiệm cảm xúc nhưng lại nói được quá nhiều điều. Giọng hát gần như chẳng cần biết buồn, biết cô đơn, biết khổ đau nhưng lại nói được hết những cái buồn nhất, cô đơn nhất và đau nhất của một thế hệ khán giả. Nếu một ai đó đang quằn quại trong đau khổ vì tình phụ, hẳn sẽ cảm thấy dịu ngọt khi nghe Tuấn Ngọc bởi khi ấy, bạn sẽ cảm nhận được rằng, nỗi đau khổ suy cho cùng là một thứ dửng dưng thật hồn nhiên.

4. Người ca sĩ không nhất thiết phải buồn đau như người trong ca khúc, nhưng chắc chắn một điều rằng họ sẽ không bao giờ hát hay, nếu như họ không là con người tình cảm. Anh bảo rằng, anh “trông dửng dưng, trầm trầm thế nhưng tôi lại là người sống thiên về nội tâm. Nhưng tôi cũng chỉ sống với một nỗi buồn vừa đủ, nếu mình có buồn. Tôi chỉ nghĩ mình là một người đa cảm, chứ không đa tình. Nhiều người thì nghĩ nghệ sĩ thật sự phải đa tình mới sáng tạo nghệ thuật được, tôi thấy chẳng nhất thiết phải thế. Một sự đa cảm vừa đủ, một trái tim không được thiếu tình cảm, là có thể làm nên được tôi để đứng vững mà hát”.

Tuấn Ngọc dễ thấy đủ. Có một gia đình hạnh phúc, một người vợ hết lòng vì gia đình, những người con rất cầu tiến dù không ai theo nghiệp bố mẹ, anh thấy vậy là cuộc đời ban cho anh quá đủ những ân nghĩa. Anh nói, anh không giàu, sống gần trọn một cuộc đời bằng tiếng hát về cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng và lo lắng được cho gia đình bằng những trách nhiệm tối thiểu nhất của một người đàn ông cũng từ tiếng hát của mình. Anh thích cái nhịp sống bình thường trong gia đình, thích được con cái chọn đồ cho mỗi khi anh đi diễn. “Tôi có tuổi và gu ăn mặc của tôi kinh lắm rồi nên giờ nhờ các con chọn hộ có khi lại hay hơn”. Con gái đầu của anh làm thiết kế thời trang, cô tiếp theo đã tốt nghiệp đại học và con út năm nay cũng đã bước sang tuổi 18.

5. Anh có một điều ân hận lớn. Đến mức, một thời gian dài anh nghỉ hát. Đó là nỗi dày vò khi người em trai duy nhất của mình, ca sĩ Anh Tú ra đi.

“Tôi đã không hiểu, hoặc đã cố tình không hiểu em. Thế nên, hai anh em dù rất thương nhau nhưng luôn có một khoảng cách, thậm chí là xung khắc. Tú vui tính, luôn biết giúp đỡ người khác và luôn được nhiều người thương mến trong khi tôi lại bị chê là khó tính, khó chịu. Và chỉ khi mất đi những người ta yêu thương, ta mới đối diện thẳng thắn hơn với điều sai trái của mình”.

Anh bảo, lẽ ra, có những niềm riêng của em mình, anh phải là người hiểu rõ hơn để sống bằng sự bao dung của một người anh, nhưng anh đã không làm được. Thế nên khi không còn em, anh đã rơi vào một cú shock nặng. “Đến bây giờ nghĩ lại tôi vẫn còn đau. Ước gì được trở lại ngày ấy, tôi sẽ không làm cho em buồn, tôi sẽ điều chỉnh mình để Tú được vui. Nhưng mọi thứ cũng đã xảy ra rồi và thời gian cũng chẳng quay ngược được".

Thần tượng của nhiều thế hệ

Ca sĩ Tuấn Ngọc tên thật là Lã Anh Tuấn, sinh năm 1947 tại Đà Lạt. Anh sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghệ thuật với những tên tuổi lớn như nghệ sĩ Lữ Liên (bố anh), Bích Chiêu (chị gái) và các em Anh Tú, Khánh Hà, Thúy Anh, Lan Anh, Lưu Bích, đều là những ca sĩ nổi tiếng của Việt Nam.

Tuấn Ngọc khởi nghiệp âm nhạc từ rất sớm, và thành danh cũng từ rất sớm. Từ năm 1959, Tuấn Ngọc bắt đầu hát những ca khúc ngoại quốc cho đến những năm đầu thập niên 80. Anh từng tham gia các ban nhạc chuyên hát nhạc ngoại một thời như The Top Five (năm 1966) và The Strawberry Four (năm 1969), biểu diễn chủ yếu ở các thành phố lớn như Sài Gòn hay Đà Nẵng.

Tuy nhiên, Tuấn Ngọc thật sự trở thành thần tượng và khuôn mẫu cho nhiều ca sĩ trong và ngoài nước khi anh bắt đầu nổi tiếng từ những năm đầu thập niên 1980, khi từ Hawaii trở về định cư và trình diễn tại California với những ca khúc Việt Nam. Tuấn Ngọc đặc biệt được yêu thích khi thể hiện các nhạc phẩm của các nhạc sĩ Phạm Duy, Trịnh Công Sơn, và Từ Công Phụng, Ngô Thụy Miên và Vũ Thành An.

Buồn vì con không nối nghiệp

Chúng tôi may mắn được bố truyền cho cái nghề nhưng mỗi người đều phát triển theo một con đường riêng khó so sánh. Chúng tôi đã có một gia đình hạnh phúc dù lúc còn ở Việt Nam hay sau này qua Mỹ. Chúng tôi gặp nhau mỗi ngày, làm việc với nhau mỗi ngày và được hát, được khen chê nhau mỗi ngày. Không riêng gì nghệ thuật, mà ngay cả đời thường, cũng có những lúc xích mích, cãi vã nhưng gia đình chúng tôi là một đại gia đình biết thương yêu nhau và sống vì nhau, nâng đỡ nhau. Có chỉ trích nhau, cũng trên tinh thần xây dựng.

Lưu Bích làm được những cái tôi không làm được. Cô ấy là một ca sĩ đặc biệt. Nhưng trong gia đình tôi, Khánh Hà là một ca sĩ giỏi nhất. Em là một người hát rất hay.

Nói riêng về các con tôi, thực tế tôi vẫn muốn các con theo nghề cha mẹ nhưng nó không lựa chọn điều này. Tôi luôn tôn trọng sự lựa chọn của con và đành thấy buồn một chút. Mấy đứa nhỏ sinh ra và lớn lên bên Mỹ, nên cách sống của chúng cũng rất độc lập. Tôi chỉ muốn con cái tôi làm sao phải biết trên biết dưới, sống ân nghĩa và có đạo đức là được rồi. Chúng suy nghĩ hơi Tây nhưng không có nghĩa lơ là với các giá trị gia đình. Tôi luôn để các con tự do ý kiến nhưng không được quá chớn và đặc biệt, dù có Tây có Mỹ đến đâu thì ăn cơm cũng phải mời người lớn tuổi.

Tuy nhiên gia đình tôi, bố mẹ và con cái đều là những người bạn. Chúng tôi luôn hỏi ý kiến của nhau trong tất cả mọi thứ.

Nguyễn Phúc











_________________
Ở nơi này , mưa không ồn ào phố xá
Chỉ lặng lẽ mà rả rích cả ngày ...
avatar
Mưa Xưa

Tổng số bài gửi : 1434
Join date : 13/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: Tuấn Ngọc

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết